Tuy Bạch Sơ Điệp đích xác là bạn chen ngang phá hủy công ty bọn họ Hòa.

Bạn đang xem: Hào môn kinh mộng 4

Nhưng cho dù sao tía cô vẫn cưới hỏi bà ta thong dong, cô cũng không có nguyên do đểliên tục oán thù hận, cảm tình nam nàng vốn cần thiết phân biệt đúng giỏi sai,chắc hẳn rằng tía thật sự yêu thương Bạch Sơ Điệp. Nhưng Bạch Sơ Điệp lại ngoại tình?Cthị trấn này khôn cùng cạnh tranh tin, theo cô biết, Bạch Sơ Điệp luôn chăm lo công ty họHòa chu đáo, dịu dàng hiền hậu. Điểm ấy đối với tính bí quyết mạnh khỏe của mẹcàng khiến bọn ông vui thích hợp rộng. Đinh Minc Khải kết thúc một thời gian,chắc là vấn đề cô bất thần sẽ ở trong khoảng dự liệu của anh. "Trước kia,Shop chúng tôi cũng chú ý đến lý do lẩn tránh của Hòa vy. Sau đó, tiếnhành điều tra Bạch Sơ Điệp, lại vạc hiện bồ của Bạch Sơ Điệpthực ra chỉ là một trong những người bạn. Trước trên đây, Hòa Tấn Bằng quả tình từng hoài nghi, dẫu vậy sự việc đã làm được phân tích và lý giải ví dụ bắt buộc ko liên tiếp truycứu giúp. Vì lẽ đó, chúng tôi mới đặt nghi ngờ sang Lệ Minch Vũ, nhưng lại mà lại dựatheo điều cô nói vừa rồi, Lệ Minh Vũ cũng không còn liên quan những nữarồi." Tô Nhiễm khẽ thsinh hoạt nhiều năm một hơi, cô biết Hòa Vy ko thíchBạch Sơ Điệp. Trước phía trên, Hòa Vy thường trù Bạch Sơ Điệp chết không tửtế, có lẽ rằng vị vậy nên new nói cùng với cảnh sát như vậy. Đơn giản chỉ nên lờinói ác trung ương. Suy suy nghĩ một lúc, cô quan sát công an Đinc, "Mọi cthị xã về LệMinch Vũ, tôi nghĩ về người phát âm độc nhất vô nhị chắc hẳn rằng là Hòa Vy. Nếu hầu hết người khôngngại, rất có thể hỏi thử chị ấy." Trước đây nhị bạn họ từng yêunhau. Hiện tại, đã thành hôn, người hiểu anh độc nhất chính là Hòa Vy, chứchưa hẳn cô. Tới tận bây giờ, cô vẫn tất yêu đọc nổi bé tín đồ LệMinc Vũ, làm cho cố gắng làm sao đủ kĩ năng nhằm cung ứng mai mối có lợi cho cảnhsát? "Hòa Vy." Nào ngờ, cảnh sát Đinch nghe vậy ngay tức khắc lắc đầu,phân biệt ấn tượng của anh về Tô Nhiễm rất tốt, bởi vì vậy new ko e dèmà lại nói: "Tôi nhận định rằng tinh thần của chị ấy gái cô gồm chút vụ việc. Cảm xúccủa cô ấy ấy rất đơn giản kích cồn, độc nhất là khi công ty chúng tôi nhắc tới Lệ Minh Vũ,cô ấy càng tỏ rõ thái độ thù địch. Trong quá trình tôi hỏi, một số loại cảm giác này của cô ấy thường xuất hiện thêm những lần, thậm chí là tôi còn thấy trên cổ tay cô ấy bao gồm lốt tmùi hương. Cô ấy ko Chịu bắt tay hợp tác, mặc dù công ty chúng tôi gồm hỏinắm như thế nào về Lệ Minch Vũ, cô ấy gần như ko trả lời." Tô Nhiễm kinhsợ, "Hòa Vy làm thế nào lại thành như vậy? Anh nói ý thức chị ấy có vấnđề?" Chị cô là fan danh tiếng trong thôn thời trang và năng động. Hai những năm trước, cô vừa thấy Hòa Vy trên TV, nhưng quan sát ý thức cực tốt, làm thế nào lạithành tín đồ nlỗi khẩu ca của Đinh Minc Khải? "Cô khoan hãy khẩntrương, tôi chỉ thể hiện suy xét của chính bản thân mình. Dù sao tôi cũng không phảichưng sĩ tư tưởng. hơn nữa, nếu bây giờ chị cô với Lệ Minh Vũ là bà xã ông xã.Vậy thì, việc cô ấy giữ lại gìn quyền lợi mang lại anh ta cũng rất bình thương.Suy mang lại thuộc Lệ Minch Vũ cũng chính là bộ trưởng liên nghành. Bất cứ biến động nhỏ dại như thế nào đềusẽ gây nên vô ích với chức vị của anh ý ta." Đinh Minh Khải mau lẹ giảiham mê. Tô Nhiễm gật đầu, lòng lòng cô bỗng dưng trỗi dậy đau xót. Một thời điểm sau... "Trần Trung chung cuộc trộm vật gì trong phòng họ Hòa? Ai báo án?" Cô dằn lòng ko được mà lại bật hỏi. "Là Hòa Vy báo án. Cô ấy nói Trần Trung trộm dây chuyền sản xuất quý giá của chính bản thân mình."Đinch Minh Khải nói, "Trần Trung trước sau gần như không thừa nhận bản thân trộmrước. Ông ta chỉ ko ngừng nói dây chuyền kia vô tình lộ diện trongphòng, rồi Hòa Vy vạc hiện tại ông ta new biết. Lúc đó vì chưng không tồn tại nhântriệu chứng mục kích minh chứng Trần Trung trong sạch, nên cthị trấn này công an công ty chúng tôi vẫn đã điều tra." Tô Nhiễm nlỗi suy xét một lúc rồi chấp nhận, không tiếp tục hỏi nữa nhưng thần sắc đẹp lại nổi lên ngờ vực.Trần Trung trường hợp là bạn làm sân vườn vào nhà chúng ta Hòa xuyên suốt ba mươi năm vừa qua,thậm chí là còn biết bố thích hoa quỳnh, vậy cụ thể ông ta gồm tình cảm đậm đà với đơn vị bọn họ Hòa, một bạn điều này đang trộm dây chuyền ư? Nếu muốntrộm, xứng đáng lẽ vẫn trộm từ không ít năm. Có rất nhiều chuyện cô nghĩkhông ra. Còn Hòa Vy, Mặc dù tính giải pháp chị cô bướng bỉnh tuy nhiên ko đếnnấc tính toán đưa ra li với người làm cho. Cô lưu giữ hồi đó bao gồm một người giúpviệc làm hỏng chiếc đầm mới lạ mà lại Hòa Vy sở hữu nghỉ ngơi tuần lễ thời trangPairs, mà lại dịp kia chị cô chỉ cau ngươi rồi thôi, ko nói giờ đồng hồ nào. Cô rất hiểu Hòa Vy, lớn lên trong đồ hiệu và sản phẩm cao cấp, mặc dù vậtđó gồm vô giá chỉ, chị cô cũng chỉ xem là trang bị kế bên thân, làm sao gây nên rầm rĩ mang lại snghỉ ngơi cảnh sát? Có yêu cầu tư năm qua xảy ra các cthị xã nhưng mà cô lưỡng lự hay không? Bởi vì chưng thời gian rất có thể biến hóa không ít sự việc, bao hàm cả bé bạn nhưng mà cô tự nhận định rằng bản thân phát âm khôn xiết... ————————————tráng lệ ngăn cách tuyến———————————— Tiêu Diệp Lỗi vào viện. khi Tô Nhiễm trở về thị xã Hoa Điền cô bắt đầu thông báo. Sau khi hỏi mẹ địachỉ khám đa khoa, cô ngay tắp lự nhận thấy Tiêu Diệp Lỗi nằm cùng bệnh viện cơ mà AnTiểu Đóa làm việc. Mọi chuyện xẩy ra cô cũng chỉ nghe bà mẹ kể lại. Bởi vìhọc tập phần xẩy ra vụ việc phải Tiêu Diệp Lỗi cấp vã từ bỏ Paris trsống về nước,không ngờ trên đường chạy mang lại trường hoc lại bị xe cộ va. May mắn vếtthương ko cực kỳ nghiêm trọng, chỉ gãy xương chân. Thời gian này buộc phải nằmviện quan sát và theo dõi, đợi chân hồi sinh hơn vậy thì buộc phải làm cho thêm khám nghiệm tổngquát tháo. Tiêu Quốc Hào và Tô Ánh Vân cố phiên nhau nghỉ ngơi lại bệnhviện lưu ý. lúc làm sao tất cả thời hạn, An Tiểu Đóa sẽ tới phòng căn bệnh phụgiúp săn sóc. Cô là các bạn rất tốt của Tô Nhiễm, bởi vậy cô cho rằng chămsóc bạn bên Tô Nhiễm là đạo lý nên làm. Từ ssinh sống cảnh sát ra đi, Tô Nhiễm chạy ngay lập tức cho tới cơ sở y tế, vừa vặn gặp phương diện Tiêu Quốc Hào và TôÁnh Vân cũng làm việc đó. Tiêu Diệp Lỗi thấy Tô Nhiễm, gương mặt bên dưới ánh mặtttránh cười càng thêm xán lạn, mau lẹ bảo cô ngồi xuống. Cô bước lại, Tô Ánh Vân ngấc đầu nữ tính chú ý cô. Suốt tư năm Tô Nhiễm ko về, bà lo ngại cực kỳ. Năm đầu, bà cũng đến Paris ít nhiều lần, nhưngsau đây thấy bên cạnh Tô Nhiễm luôn tất cả bác bỏ sĩ Mộ, bà cũng im trung ương. Ngườicó tác dụng chị em ko cầu mong mỏi gì các, chỉ mong bé mình sinh sống sung sướng một đời là được. Sắc khía cạnh Tiêu Quốc Hào tươi tắn hơn nhiều. Tô Nhiễm hay nghe mẹ nhắc tới ông, mẹ nói kể từ lần trước lỡ tay tát cô một cái thìông ai oán rầu, ăn năn hận rất rất lâu. Bắt đầu từ hôm kia, ông cũng cai rượu.Suốt tư năm qua, một giọt rượu ông cũng không chạm cho tới. TôNhiễm bắt cthị trấn với Tiêu Quốc Hào. Gặp lại lần này, cô không thích nhớvề hầu như chuyện sẽ xảy ra trong quá khứ. Vì vậy, cthị xã của tứ nămtrước, cô chẳng nhằm bụng làm cái gi. Tuy nhiên, Tiêu Quốc Hào mặc dù không nhiều dù nhiều, ông cũng thấy lo ngại. Ông nỗ lực phích nước nóng đặt cạnh bàn, rồi viện cớ châm thêm nước lập tức vùng dậy đi thẳng ra bên ngoài. "Chú Tiêubé còn canh canh trong tim. Con tín đồ này tuy phù hợp uống rượu, nhưngngoại trừ lần tê ra thì ông dịp nào thì cũng tốt cùng tôn kính bé." Tô Ánh Vânkhẽ thở dài một khá, kéo tay Tô Nhiễm nói. Đối với chuyện kia của bốnnăm ngoái, bà đã từng có lần tức giận cùng với Tiêu Quốc Hào, cho dù sao đi nữa Tô Nhiễm cũng chính là huyết giết mổ của bà, ông phụ thuộc vào đồ vật gi mà nói tấn công là đánh? Nhưngtrải qua nhiều năm thuộc ông, bà gọi ông là một trong những bạn như thế nào. Chắchẳn lần đó ông giận vượt mất khôn đề nghị bắt đầu có tác dụng vậy. "Mẹ, nhỏ ko trách nát crúc Tiêu." Tô Nhiễm dịu giọng đáp lời. Tiêu Diệp Lỗi với một chân còn đang bị treo thấy vậy cũng nói: "Lần kia, TôNhiễm bởi vì nhỏ nhưng mà bị tiến công. Muốn nói áy náy thì phải để bé áy náy mớiđúng."Tô Nhiễm xoay đầu lại quan sát cỗ điệu của anh, nhịn ko được bật cười,"Hôm ni là ngày hội phê phán kngày tiết điểm? Lẽ ra xe pháo buộc phải đụng mồm cậumang lại lỗi luôn bắt đầu đề xuất, làm thế nào nhưng chỉ gãy gồm chiếc chân?" "Dì Vân,dì nghe được không? Miệng Tô Nhiễm mấy năm vừa qua càng lúc càng trsống buộc phải ácđộc rồi tề dì." Tiêu diệp Lỗi quay đầu chú ý Tô Ánh Vân, ra vẻ nhỏng đangtố giác. Tô Ánh Vân gõ vơi đầu Tô Nhiễm, trìu thích nói: "Con bénày, ai lại đi rầy la em bản thân nlỗi vậy? Còn không xin lỗi Diệp Lỗi, nó vẫncòn trên chóng dịch đấy." Là bề bên trên nhìn Tiêu Diệp Lỗikhôn phệ, làm thế nào Tô Ánh Vân lại ko rõ tâm tư của anh ý. Từ trung học,bà vẫn còn không còn thấy Tiêu Diệp Lỗi kêu Tô Nhiễm là chị, thấy loạibiến hóa tâm tư nguyện vọng này, lòng bà cũng lo ngại hết sức. Tuy Tô Nhiễm với TiêuDiệp Lỗi chưa hẳn mẹ ruột, nhưng mà chuyện dễ dẫn đến lời ong tiếng ve này làm thế nào có thể diễn tả ra được. Nhưng như mong muốn Tô Nhiễm không nghĩ nhưvậy, bởi không có chết bà cũng không yên lòng. Thật ra cùng với tâmbốn của bà bầu, Tô Nhiễm lại thiếu hiểu biết lắm. Cô chỉ thấy khoảng không gian mừng rơn hòa bình này làm cho cô cảm nhận được tình thân cơ mà cô thiếu thốn đủ đường xuyên suốt bốnnăm qua. Cảm giác này hết sức ấm cúng, nó nhỏng một dòng nước nóng liên hiệp vàolòng cô. Ấm áp này không có sản phẩm gì thay thế được. "Được rồi mà,nhỏ xin lỗi Diệp Lỗi không được sao?" Cô mỉm cười nhìn anh, "Sao cậu lại bất cẩn điều này chứ? Nghe tin cậu bị đụng xe pháo, tôi cũng sợ hãi hết hồn hết vía." "Tô Nhiễm, cảm ơn đang lo ngại đến tôi." Tiêu Diệp Lỗi kéo tay Tô Nhiễm, ánhđôi mắt đầy chân nghĩa, "Tôi chỉ nên biết trong tim cô tất cả tôi là được rồi.Vết tmùi hương nhỏ dại này thì có là gì đâu." Tô Nhiễm cười cợt vơi, cụ thể cô không giữ trọng điểm đến vẻ phương diện biến hóa của anh. Tô Ánh Vân ở bên cạnh thấy vậy, nóng vội núm tay Tiêu Diệp Lỗi với Tô Nhiễm,nhẹ giọng nói: "Chúng ta phần đa là tín đồ một công ty, quyên tâm lẫn nhau làcthị xã khôn xiết thông thường. Diệp Lỗi, bé là em trai nhưng Tiểu Nhiễm thươngyêu nhất, nghe nói nhỏ nhập viện, chị nhỏ làm cố gắng làm sao rất có thể bình tĩnhđược?" "Đúng vậy, cho nên vì thế cậu bắt buộc mau khỏe khoắn. Không cần trườngđang cử cậu đến châu Âu học tập sao? Vì thời cơ tu nghiệp này, cậu nên maukhỏe new được." Tô Nhiễm nói nữ tính. Tiêu Diệp Lỗi mỉm cười, tuy thế thú vui lại sở hữu phần chắc nịch, rõ ràng tiếng nói của Tô Ánh Vân làm cho ánh mắt anh băn khoăn lo lắng. "Tiểu Nhiễm à, về lần này nhỏ chớ đi nữa, được không?" Tô Ánh Vân tận tâm lờ đi vẻ khía cạnh đơn độc lạc lõng của Tiêu Diệp Lỗi, di động cầm tay Tô Nhiễm, chứa lờitrường đoản cú tận đáy lòng: "Tuổi mẹ đã tăng cao. Con cứ sống ngơi nghỉ nước ngoài tiếp tục, bà mẹ sẽ rất nhớ con." "Mẹ..." Lòng Tô Nhiễm đau xót. Cô bấthiếu, do cthị xã riêng của phiên bản thân nhưng không quyên tâm mang lại bất cứ vật dụng gì,chạy trốn mang đến Paris suốt tứ năm qua. Cô vẫn quên, fan biết cthị trấn nămkia còn có cả mẹ. So cùng với cô, chị em sinch cô ra rồi nuôi dưỡng cô mới đó là fan đau lòng độc nhất. Vậy cơ mà cô chỉ biết lo đến vai trung phong tình của chính bản thân mình, quênđi cảm thú của người mẹ. Tô Nhiễm hít sâu một rộng, nuốm nén nước mắt, tựa đầuvào bạn Tô Ánh Vân, nhu hòa lên tiến: "Mẹ, con sẽ không đi nữa, sẽkhông..." Cô nhận định rằng bản thân sẽ quên tương đối nhiều cthị xã. Nhưng lúc nhì chân ném lên tỉnh thành này, cô mới vạc hiện tại, quê nhà thiệt cạnh tranh mà lìa xa. Năm đó, cô ko lừng chừng mà lại theo Mộ Thừa đi Paris. Ngày hôm nayngẫm lại, cô new biết mặc dù thân xác cô đi, cơ mà trái tim vẫn ở đây. Có vô số cthị xã khiến cho cô cấp thiết bỏ xuống, chổ chính giữa trạng này kể từ thời điểm gặpcảnh sát Đinh càng lúc càng thêm ví dụ.

Xem thêm: Giá Bia Sư Tử Trắng Bao Nhiêu 1 Thùng, Bia Sư Tử Trắng, Bảng Giá 7/2021

Cô nhất định trốn tránh ngườinhà chúng ta Hòa, nhưng mà suýt chút nữa cô sẽ quên, phiên bản thân cô cũng chính là ngườibên chúng ta Hòa. Nghe cô nói vậy, Tô Ánh Vân vui mừng hẳn ra, vơi dàngvuốt tóc cô. Tiêu Diệp Lỗi nằm ở chóng dịch cũng quan sát Tô Nhiễm. Saumặc nghe cô đưa ra quyết định, vẻ mặt anh càng thêm êm ả. ————————————tráng lệ chia cách tuyến———————————— Trong hiên chạy dài bệnh viện, khu dành riêng cho tất cả những người nhà người mắc bệnh thăm nom, hoatươi ắt hẳn là thứ luôn luôn phải có Khi đi thăm bệnh dịch. Vì vậy, hành langthơm đầy hương thơm hoa cũng át đi phần làm sao mùi hương thuốc khử trùng. TôNhiễm vốn đang mong mỏi tìm Tiêu Quốc Hào, suy cho thuộc vướng mắc này phảihối hả gỡ bỏ thì tốt hơn. Tuy cha dượng cả ngày chỉ mê thích uốngrượu rồi theo cô đòi tiền, tuy thế cô nhìn ra ông đối xử cùng với người mẹ cực tốt. Tô Nhiễm vừa mong muốn rẽ ngoặt lại bị một tiếng nói thân quen đến thiết yếu quenrộng trường đoản cú TV màn hình hiển thị phẳng treo trên vách tường của hiên nhà bệnh viện lôi cuốn, trái tim cô đập mạnh mẽ một tiếng, bước đi cũng chợt dừng lại. "Chúng tôi sẽ tiến thêm 1 bước để mở rộng thương thơm mại xuất nhập khẩu. Điềuchỉnh hạn ngạch men xuất nhập vào mang lại Xác Suất phù hợp nhất. Chúng tôi sẽ tíchcực chủ xướng vấn đề đầu tư vốn tự quốc tế. Tất nhiên, tuy nhiên tuy nhiên vớinguồn chi phí dấn mình vào tự quốc tế, chúng tôi cũng ý định vẫn đầu tư chi tiêu xâydựng thị phần tài chính trong nước." Giọng nói đàn ông kiên quyết vững vàng xoàn, âm vang hùng hồn đúng mực. Giọng nói cùng fan lũ ôngbên trên TV khiến cho Tô Nhiễm duy nhất thời không để ý mình muốn làm cái gi. Cô chỉcòn biết bần thần để ý chú ý vào màn hình hiển thị ti vi. Bốn năm kia, phần lớn ngôi trường thích hợp với hội nghị bao gồm Lệ Minh Vũ trả lời chất vấn của ký mang, côthấy bên trên TV rất nhiều. Nhưng bốn năm tiếp theo, Khi nhận thấy lần tiếp nữa,độc nhất vô nhị là sau cthị trấn sống Paris thuộc anh, trong tâm không ít cũng sinh sôithêm một loại cảm xúc khác. Lệ Minch Vũ trên screen quan sát vẫntrưởng thành an ninh nlỗi mỗi một khi. Với đều sự việc đầy thiện chí hoặc hoạnh họe làm khó của phần đông ký đưa, anh trước sau đều trầm tĩnhđối mặt. Giọng nói của anh ý Lúc trả lời vấn đề được đưa ra nghe vẫn trànđầy sức mạnh, phong thái khiến cho đa số tín đồ không có bất kì ai dám khinh nhờn sức ảnh hưởng của anh ý. Đây bắt đầu chính là anh. Một fan mặc dù vẫn thuộc ly hôn cùng với cô cũng khiến cho cô ko giải pháp nào thoát ra khỏi chiếc trơn của anh ấy, một tín đồ dùđã cùng ly hôn cùng với cô cũng khiến cho cô tán thưởng trọn. Có lẽ Lệ Minc Vũ không hẳn là một trong những tín đồ ck giỏi, nhưng anh tuyệt vời là 1 tín đồ các bạn tốt, kết bạn cùng với anh đang học tập được tương đối nhiều trang bị từ anh. Tô Nhiễm haynghĩ, còn nếu như không trải trải qua nhiều đau xót điều này, cô nguyện ý làm các bạn vớianh lần nữa. Thế nhưng mà hiện thời vẫn còn hoàn toàn có thể sao? Câu trả lời hết sức chắc hẳn rằng, đang không thể nữa rồi. Hiện giờ phía trên cô chỉ mong mỏi tách anh thiệt xa. do vậy là giỏi rồi. "Một tín đồ đàn ông đã trở thành anh rể của mình, vẫn xứng đáng nhằm nhỏ giới hạn chânlưu lại trung ương." Giọng nói vang vọng tự phía sau lộ rõ không vui. Tô Nhiễm nhìn lại, là Tiêu Quốc Hào vẫn vậy phích nước nóng đứng ẩn dưới cô. Thấy cô như vậy, ông chau mày không ưa chuộng. "Crúc Tiêu." Cô điện thoại tư vấn ông, lại thấy ông quan sát ti vi châm bẩm, cô hoảng sợ phân tích và lý giải, "Thực ra, bé không có..." "Con ko buộc phải phân tích và lý giải với ta." Tiêu Quốc Hào cắt ngang lời cô, chú ý côthở lâu năm. Ông đặt phích nước rét sang một bên, rồi chần chừ mang trường đoản cú đâu ra một cái thẻ chuyển cho cô, "Nghe chị em bé nói hôm nay nhỏ sẽ tới bệnhviện, cần ta sở hữu tính năng này trả lại mang lại con."Là một cái thẻ tín dụng thanh toán. Tô Nhiễm núm đem, sửng nóng quan sát Tiêu Quốc Hào, "Crúc Tiêu, tính năng này là?" "Trong thẻ này hầu hết là tiền bé chuyển đến đơn vị mình. Con cho là ta đã tiêu sốchi phí này sao? Mỗi khoản bé gửi, ta đầy đủ nhằm dành vào thẻ này góp nhỏ.Lát nữa tất cả thời gian, con hãy đến ngân hàng đánh giá, số chi phí này cũngđược kha khá." Tiêu Quốc Hào nói chi tiết, dẫu vậy dung nhan khía cạnh của ông lạinháng hờ hững. lúc ông nói số đông lời này, Tô Nhiễm hại đếnnkhiến người. Cô trợn khổng lồ góc nhìn Tiêu Quốc Hào như chú ý một bạn xa lạcơ mà mình trước đó chưa từng gặp qua. Ông để dành riêng từng khoản chi phí nhưng mà cô gửi đến giađình? Tới tận bây chừ, cha dượng vào tuyệt hảo của cô ấy còn nếu không uốngrượu thì cũng nhtrần cô ra đòi chi phí. Vì vậy, bao năm trôi qua, cô vẫn không hiểu vày sao bà mẹ lại rước bạn lũ ông như thế. Nhưng hiện giờ... Dường như số đông trang bị sẽ khác. Hay là, thực chất chúng ta vốn như thế này, chẳng qua cô chỉ thấy được bề ngoài? "Phú thanh nữ cùng bọn ông không giống nhau. Lúc nào trên fan cũng đề nghị bao gồm tiềnnew giỏi. Ta sợ con cần sử dụng chi phí phung phí, Khi phải một đồng vét cũng khôngra. Cho buộc phải, ta bắt đầu bắt buộc có tác dụng như thế. Ta vốn tưởng rằng con lấy ngườilũ ông đó thì đã bớt lo rộng, mà lại bất ngờ con vẫn khiến người khácnhọc lòng." Tiêu Quốc Hào nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ bên trên TV, cau chặtmày không vui, "Khoản chi phí này ta quy củ bị sẵn cho nhỏ, phòng vào lúcnhỏ gặp trở ngại. Vậy mà bé ko nói giờ như thế nào, tức thời cho Paris, vì chưng một tín đồ bầy ông như vậy, trân quý ư? Vì bầy ông, trong cả mái ấm gia đình cũng trường đoản cú bỏ, thực thụ khiến cho người không giống cực nhọc có thể tha sản phẩm công nghệ." Nói xong xuôi, ông liềnnúm phích nước rét tránh đi. Suốt quá trình Tô Nhiễm phần đông nhỏng sẽ nằm mộng. Cô cúi đầu nhìn thẻ tín dụng vào tay rồi lại dõi theo bónglưng Tiêu Quốc Hào. Giây phút ít này, cô new phạt hiện, hóa ra tía dượngcũng đã già, quan sát bóng sườn lưng hơi khom của ông, lòng cô tràn đầy lời nóiđầy cảm động vừa rồi của ông. "Con nhớ rằng đi thăm người bạngiỏi họ An của chính mình. Mấy hôm qua may mà lại tất cả bé bé nhỏ. Đứa nhỏ nhỏng bé cònkhông bởi người không tính." Giọng Tiêu Quốc Hào vang vọng vào hiên chạy dọc,nghe hòa hoãn hẳn, rồi mất dần sau khúc quanh. Tô Nhiễm vẫn đứng lặng trên vị trí, lệ chực trào nơi khóe đôi mắt, khóe miệng lại không nén đượcnhưng cười. Hóa ra, trong thâm tâm tía dượng luôn luôn xác định đứa con nlỗi cô. Đànông thường không khéo thanh minh tình cảm hoặc tình thân. Nhưng cô thấy cảmgiác này ấm áp hết sức. Tay cô che mũi hít một tương đối thật sâu, giấu hếtnước mắt, rồi bắt đầu luân phiên người đi khỏi hiên chạy dài. ——————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————— "Tình trạng của người mắc bệnh cố kỉnh nào?" "Bệnh nhân Trần Tiểu An, nam giới, mười lăm tuổi. Người bên đến uống nhầm thuốc dẫn mang đến ngộ độc, sẽ sơ cứu vớt bên trên xe pháo cấp cứu giúp." "Kiểm tra triệu chứng sức mạnh của người bệnh ngay lập tức." "Huyết áp 102/70. Mạch đập 90. Thực quản lí của cậu nhỏ nhắn bị tắc nghẽn." "Chuẩn bị thông cổ họng, súc ruột." An Tiểu Đóa có vẻ như mệt mỏi bước ra từ bỏ chống cấp cho cứu sau thời điểm đã cứu giúp Trần Tiểu An, "Người nhà người bị bệnh đâu? Vẫn không tới sao?" Một fan đứng lên, lắc đầu với cô. Cô cùng bất đắc dĩ thsinh sống lâu năm, cù quý phái nói với y tá: "Làm giấy tờ thủ tục nhập viện đến Tiểu An trước." Làm xong xuôi đều bài toán này, cô xoay bạn lại ngay tức thì thấy Tô Nhiễm lẳng im đứng ngay khúc ngoặt, cong môi mỉm mỉm cười cùng với cô. An Tiểu Đóa nhoáng sửng nóng, rồi góc nhìn nhanh chóng trsinh sống bắt buộc phấn khích,rươm rướm nước đôi mắt, nhưng mà ko nói lời như thế nào, tức khắc chuyển phiên bạn đi tớichống làm việc riêng rẽ của bản thân mình, không xem xét mang lại Tô Nhiễm. Tô Nhiễm không ngạc nhiên cũng chẳng nổi cáu, chỉ bất đắc dĩ từ chối, theo sau An Tiểu Đóa mang đến chống thao tác làm việc. "Tiểu Đóa, cậu lơ mình thiệt sao?" Cô dữ thế chủ động tiến tới, khẽ nói. An Tiểu Đóa vừa dọn vật vừa hờn non lên tiếng: "Bây giờ gồm ai mà lại không biết cô là tác giả béo nổi tiếng, tôi làm sao lại lơ cô được?" "Tiểu Đóa..." Tô Nhiễm thở nhiều năm, chuyển vận kéo cô, "Mình biết cậu khôn cùng giận mình.Người không giống thiếu hiểu biết nhiều bản thân, lẽ làm sao cậu cũng không hiểu nhiều luôn luôn sao?" "Tôi không hiểu nhiều cô. Một chút cũng không hiểu cô!" An Tiểu Đóa khó chịu, nước mắt rơi nhỏng mưa, đập dũng mạnh đồ vật vào tay bản thân, "Tô Nhiễm, cậu còn đề nghị một fan chúng ta nlỗi mình ư? Nếu thật sự buộc phải một fan bạn nhỏng bản thân, vày saotứ năm kia không nói giờ đồng hồ nào thì ngay lập tức quăng quật đi? Cậu biết Khi bản thân nghe nói cậu vứt đi, bản thân suýt nữa thì sẽ phát điên không? Cậu làm thế nào ngaycả một cuộc điện thoại thông minh cũng không call đến mình? Suốt bốn năm qua cậu cónghĩ về cho tới tín đồ chúng ta này ư?" "Tiểu Đóa, xin lỗi. Mình thiệt sự xinlỗi." Sóng mũi Tô Nhiễm cay cay, ôm chầm mang cô, nghẹn ngào nói: "Mìnhbiết cậu quyên tâm đến bản thân. Vì vậy, cậu mới ko quản hôm sớm âu yếm Diệp Lỗi. Vì vậy, cậu new tiếp tục mang đến thị xã Hoa Điền thăm mẹbản thân. Mọi chuyện cậu tạo cho bản thân, bản thân gần như biết không còn. Nhưng cậu biếtko, bản thân thật sự mong mỏi gọi năng lượng điện đến cậu cực kì, nhưng mà bản thân sợ cậu sẽtrách rưới mình, giận bản thân, bỏ mặc mình." An Tiểu Đóa khóc càng dữdội. So với tầm dáng tài bố vừa rồi làm việc chống cấp cứu, hiện giờ chỉ thuầnchất là 1 đứa nhỏ nhắn, ôm chặt Tô Nhiễm, "Lần sau, cậu cứ loại bỏ ko nóigiờ đồng hồ làm sao thử xem? Mình sẽ không còn lưu ý cho tín đồ chúng ta nhỏng cậu nữa. Dù chođôi mắt An Tiểu Đóa bị mù cũng không sở hữu và nhận cậu nữa, có nghe tuyệt không?" "Không gồm lần sau. Tiểu Đóa, mình sẽ không đi nữa." Cuối thuộc, Tô Nhiễm cũngkhóc. Cảm giác rung động nlỗi tdiệt triều trào dưng trong tâm. Có lẽ trên đời này có khá nhiều thiết bị khiến nhỏ fan không an tâm, tuy nhiên tình bạn thiệt sự vẫn chính là nguồn cơn tiếp đầy sức mạnh mang đến con bạn. An Tiểu Đóathả cô ra, giơ tay vệ sinh nước đôi mắt, rồi lau mang đến Tô Nhiễm, yêu tmùi hương chứachan trong đôi mắt, "Lúc kia cố định cậu hết sức đau buồn yêu cầu không? Cho nêncậu mới ko chút lừng khừng vứt đi. Xin lỗi Tiểu Nhiễm, đáng ra dịp kia mìnhcần sống cạnh cậu. do vậy cậu vẫn sút đau hơn, là mình không giỏi." Giọngnói cô nghứa hẹn ngào. "Tiểu Đóa..." Khóe mắt Tô Nhiễm ửng đỏ. TiểuĐóa chính là một tín đồ bạn như thế. Rõ ràng cthị xã này là vì cô khôngtốt, mà lại Tiểu Đóa lại tự trách bản thân bản thân. Người chúng ta giỏi điều này,làm thế nào cô cam lòng trường đoản cú bỏ? "Ngồi vị trí này, rồi mau nhắc mình nghexuyên suốt bốn năm vừa qua cậu sinh sống ra làm sao, số đông cthị xã ngơi nghỉ Paris có xuất sắc không?" An Tiểu Đóa nôn nóng kéo cô qua một mặt, cần yếu hỏi. Đáylòng Tô Nhiễm cảm rượu cồn, cùng ngồi với cô rồi rước cuộc sống đời thường sống Paris trong tư năm vừa qua nhắc ngọn nguồn gốc ngọn mang lại An Tiểu Đóa. Nhưng mà cthị xã côcó tnhì rồi sinh non vào bốn thời gian trước cô ko đề cập tới. Nỗi đaunày 1 mình cô biết là đầy đủ, buộc phải gì phải để Tiểu Đóa lo lắng không yên?Còn cthị xã liên quan mang đến Mộ Thừa, cô cũng nói qua loa, càng không nhắcmang lại cthị trấn gặp gỡ Lệ Minch Vũ sinh sống Paris. Cô chỉ đặt giữa trung tâm vào sinh hoạtcủa bản thân sống Paris.